Xây đời hạnh phúc

Bình Phước mùa này những cơn mưa dần vắng

Cái lạnh đầu đông từ phương Bắc tràn vào

Trên tầng không từng bầy én lao xao

Dưới đất bằng vẫn căng tràn sức sống.

Anh công nhân miệt mài trong lao động

Gom nhặt chắt chiu từng ngày tháng xây đời

Rừng cao su dòng nhựa trắng tinh khôi

Vào nhà máy rồi chảy về muôn ngả.

Em xinh tươi áo quần xanh màu lá

Mắt nâu huyền trong vành nón che nghiêng 

Đẹp làm sao ơi em gái  Stiêng

Nụ cười duyên chênh chao chiều Bình Phước.

Anh và em ta cùng chung nguyện ước

Tuổi trẻ mình làm giàu đẹp quê hương

Từ thôn quê làng bản đến phố phường

Nắm tay nhau ta xây đời hạnh phúc…

ĐẶNG NGỌC TÌNH

Thổi lá. Ảnh: CTV
Em có nghe gì không

Em có nghe gì không

Hơi thở miên man xuân thầm thì vẫy gọi

Tiếng trời đất giao hòa mùa yêu thương đang tới

Mùa xanh mơn man nẩy lộc đâm chồi.

Em có nghe gì không

Nắng xuân nồng ươm vàng rừng cao su thay lá

Lũ chồi non rầm rì uốn mình trỗi dậy

Đàn se sẻ gọi bầy rinh rích những vòm cây.

Em có nghe gì không

Lúa trổ đòng đòng vấn vương mùi hương sữa

Trắng thơm nụ cười duyên trên môi những cô thôn nữ 

Đẹp mặn mà, bao lữ khách xuyến xao.

Em có nghe gì không

Nỗi lòng của những người con xa xứ

Vất vả mưu sinh cuộc người nơi đất khách

Mong một mùa vui ấm áp sum vầy.

Em có nghe gì không…

TÂM MINH

Thương mẹ một đời

Suốt bốn mùa áo nâu nón lá

Thương chồng con vất vả một đời

Thân cò lặn lội ngược xuôi

Liêu xiêu dáng mẹ cuối trời giăng mưa

Con nhớ thuở ấu thơ – bom đạn

Mẹ gánh con sơ tán xa quê

Khó khăn cực khổ trăm bề

Ôm con lòng mẹ hướng về quê hương

Thương cha đi tiếp hàng Cồn Cỏ

Giữa đạn bom sóng gió bão dông

Mẹ lo thấp thỏm trong lòng

Hết xuân hè đến thu đông nguyện cầu

Bỗng một ngày nỗi đau ập đến

Thuyền cha không về bến nữa rồi

Xác thân gửi lại biển khơi

Ngậm ngùi gió khóc – Trắng trời mưa giăng!

Khăn tang trắng đầu xanh đầu bạc

Thương con thơ ngơ ngác mồ côi

Mẹ thành góa phụ một đời

Tuổi xuân giao hết cho trời…mà thương!

Những đêm dài nén hương mẹ thắp

Nhìn khói bay nước mắt lưng tròng

Mẹ như tan nát cõi lòng

Thương cha nằm giữa mênh mông biển trời…

Mẹ ơi! cả một đời tần tảo

Lênh đênh cùng dông bão cuộc đời

Hoàng hôn ngả bóng cuối trời

Bến quê mẹ vẫn ra ngồi…đợi cha !!!

NGUYỄN HỮU DIÊN