Tháng ba nhớ mẹ

Đêm tháng ba gió yên ả khoảng trời

Nhớ ngọn gió thổi từ bàn tay mẹ

Ngọn gió mát lành một thời thơ dại

Ơi à ơi… ru con lớn nên người

Chiếc quạt nan trên tay mẹ rã rời

Tháng ba Miền trung nóng ran như lửa

Con trẻ nằm nôi ngọt ngào dòng sữa

Cánh gió dịu dàng trầm bổng tiếng ru

Đêm tháng ba này nhớ mẹ không nguôi

Tuổi hạc mỏi mòn đợi con bậc cửa

Chống gậy hoàng hôn mẹ thầm mong mỏi

Bóng con về bé dại tuổi thơ xưa

Ngọn gió tháng ba mát dịu hương mùa

Từ lòng mẹ thổi tan ngàn khó nhọc

Những âu lo nơi thị thành lắng hết

Buổi con về ấm áp một vòng tay.

    LÊ THÀNH VĂN

Hương rừng cao su

Nắng sớm mai nhẹ nhàng trên tán lá

Xua đêm dài lạnh giá những hàng cây

Sương long lanh từng hạt nhỏ hao gầy

Dòng nhựa trắng đong đầy hương thơm ngát.

Đó phải chăng là mùi hương ngào ngạt

Hương núi rừng xào xạc gió trên cây

Hương đất mẹ bao năm tháng vơi đầy

Hương cô thợ miệt mài đêm cạo mủ.

Đó phải chăng là mùi hương ấp ủ

Rừng cao su hội tụ những con người

Đem nhiệt tình đem sức trẻ đôi mươi

Cùng chăm sóc cho rừng tươi sắc lá.

Ôi mùi hương sao mà thân thiết quá

Hương tình người tình đất quyện vào nhau

Để hôm nay đồi trọc hóa xanh màu

Dòng nhựa trắng mãi tuôn trào tinh khiết.

                                   HUỲNH THỊ NHƯ HUỆ

Tâm sự chàng đông

Lá khô trút trụi cành cây,

Chồi non lại nhú đón ngày xuân sang.

Nàng xuân bảo với đông rằng:

“Thôi chàng đi nhé! buộc ràng thêm chi.

Thân em mơn mởn xuân thì,

Anh thời băng giá sánh gì duyên em”

Đời tôi lạnh lẻo thâu đêm,

Đem niềm hạnh phúc chăn êm muôn nhà.

Yêu xuân chỉ đứng từ xa,

Bởi em dáng vóc kiêu sa xuân hồng.

Thiên cao sao nở bất công,

Đông, xuân không thể một lòng, chung đôi.

Thôi thì số kiếp đơn côi,

Xuân về vui với cuộc đời xanh tươi!…

TRỊNH ANH TUẤN