Chút tình Bachiang!   

DSC_000101 (12)

Em thoáng qua trên vùng đất Bachiang

Như con gió thoảng qua miền sa mạc

Và em đi, lòng anh như bờ cát

Bờ cát dài ôm nỗi nhớ miên man

 

Rừng cao su xanh phủ đất bazan

Như ôm trọn chút tình hoài niệm

Khi cô đơn ta về đây tìm kiếm

Tiếng lá xạc xào hay tiếng gọi tên em.

 

Bachiang, ngày ấy….

                                      HOA TÍM

Giữ trọn câu thề

(Tâm sự của cây cao su) 

Khi tôi lứa tuổi trẻ con 

Vươn mầm trong nắng lá còn non tơ

Tạo thành khúc nhạc vần thơ 

Để người thưởng thức đợi chờ đắm say 

Lớn rồi tôi đẹp ngất ngây 

Lá xanh suối tóc thân đây căng tràn 

Vi vu lá hát cung đàn

Ngân vang bản nhạc trong làn sóng xanh 

Tôi tuôn nhựa trắng long lanh 

Bàn tay thợ cạo em anh khơi này 

Tôi tạo sản phẩm đêm ngày 

Để người lao động tràn đầy niềm vui 

Khi già lợi ích của tui

Hiến dâng gỗ quý thơm mùi cao su 

Nhà máy gặt hái bội thu 

Sản phẩm xuất khẩu để thu tiền về 

Lòng tôi giữ trọn câu thề

Hiến dâng thân thể không hề đổi thay 

Mong người làm việc hăng say

Chăm sóc khai thác bàn tay diệu kỳ 

Khó khăn gian khổ sợ gì 

Quyết tâm khắc phục ắt thì thành công!

NGUYỄN SỸ VUI

Thu Sài Gòn

Bão đến rồi ngoài ấy rét không anh

Sài Gòn không gió mà lòng em đầy gió

Tình mới quá nên chưa là muôn thuở

Tình vẫn son em cứ ngỡ tình già

 

Tháng tám chùng chình chẳng muốn chia xa

Rơi ngược lòng người cơn mưa bụi cáu

Thu quạnh quẽ tìm lá vàng nương náu

Cô độc lẻ loi chẳng thể tạo nên mùa

 

Thu Sài Gòn đâu chỉ nắng hay mưa

Thu là nhớ nên em hoài thương nhớ

Thu trong em có thể là cơn gió

Gió vàng thơm như áo lụa em vàng

 

Cơm áo quần xoay tơi tát cả lòng

Mơ ước học trò xếp hàng dấu than dấu phẩy

Trăm ngã rẽ không hẹn ngày gặp lại

Lướt qua nhau vội vã đến vô cùng

 

Cảm ơn nắng mưa để còn một Sài Gòn

Lũ lụt triều dâng vẫn nụ cười rộng mở

Đời luôn thật hơn những gì ta ngỡ

Dẫu không có mùa lá vàng nhưng đó vẫn là thu.

L.T.M.C

Chiều mưa nhớ mẹ

Chiều buông lơi xuống thị thành

Cơn mưa nặng hạt tròng trành hanh hao

Đạp xe giữa trận mưa rào

Bồi hồi nhớ mẹ làm sao cho vừa

Giờ này mẹ có ngủ trưa

Hay là cõng nắng, gánh mưa trên mình

Nhớ sao là nhớ bóng hình

Mẹ đi cấy lúa lội sình trong mưa

Ông trời cứ khóc dây dưa

Tấm lưng cong quặp vẫn chưa chịu về

Áo bà ba ướt dầm dề

Đôi môi tái lạnh chẳng hề thở than

Thương sao cuộc sống lầm than

Bữa cơm đạm bạc đọt lang, đọt bầu

Tương chao mặn nỗi lo âu

Khoét vào tim mẹ – hố sâu cuộc đời

Con vào đại học thảnh thơi

Mẹ hôn lên tóc trăm lời nhớ thương

Con đi sáng cả con đường

Mẹ về tối mịt con mương mưa dầm

Gian nan mẹ vẫn âm thầm

Nuôi con ăn học bao năm mệt nhoài

Mẹ ơi gắng ở ngày mai

Con xây hạnh phúc, lâu đài yêu thương.

TRẦN THÁI HỌC

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang