Vì hạnh phúc hãy điều chỉnh mình!

Anh Đức Trung kính mến!

Chồng tôi đi bộ đội và mất ở chiến trường Campuchia, lúc ấy con trai tôi mới 5 tuổi. Tôi đã sống một mình nuôi con. Tôi làm việc ở xã, lương không nhiều nhưng có đất có vườn cho thuê canh tác nên đủ sống, nuôi con trưởng thành. Giờ con tôi cũng đã đi lao động xuất khẩu ở nước ngoài.

Tôi gặp người đàn ông bây giờ, mà tôi gọi là chồng, do một người bạn của tôi mai mối. Con trai tôi rất vui, vì nó biết tôi ở nhà, từ nay, không cô quạnh nữa. Anh quê ở Ninh Bình, là bộ đội xuất ngũ lâu năm, trục trặc với vợ, nên đi Nam theo bạn và chọn đất miền Đông để lập nghiệp.

Anh đang làm việc cho một nông trường cao su, hơn tôi 15 tuổi. Trước khi gặp tôi, tích cóp cùng với vay mượn bạn bè, anh mua được một chỗ ở có chút đất thổ cư khang trang, cách chỗ tôi chừng vài ba cây số. Kinh tế ổn định, không vướng bận gia đình vợ con.

Anh vẫn chưa ly dị với vợ. Nói thì anh bảo anh với vợ đã không còn ở với nhau cả hơn chục năm rồi, không quan trọng. Tôi cũng nghĩ: Chuyện anh với vợ không quan trọng, vì tôi cũng không có nhu cầu kết hôn. Để dần dà hãy tính. Xem có hợp nhau, có sống được với nhau không đã. Tôi đã đồng ý để anh về nhà tôi ở, nhà anh tạm cho thuê, lấy tiền trang trải sinh hoạt chung. Ngoài thời gian đi làm, anh rất siêng năng làm lụng việc nhà, vườn nhà có tay đàn ông khác hẳn. Tôi rất vui và hạnh phúc!

Anh có những phẩm chất mà thời nay khó thấy, như là không hút thuốc, không rượu chè bài bạc, không vũ phu, không hoang phí. Ngược lại, anh ngăn nắp, căn cơ, sạch sẽ và tỉ mỉ quá… nhiều lúc anh “hành” tôi vì tính cách này.

Tôi nghĩ, là rổ rá cạp lại thì đâu có hoàn hảo được mà anh ấy cứ đòi hoàn hảo. Tôi làm việc ở địa phương, không bận lắm nhưng cũng để cho vui, giao lưu xã hội. Nhưng anh đòi hỏi tôi bếp núc, bữa ăn phải dọn ra mâm bát đàng hoàng… mà anh lại giỏi bếp núc hơn tôi thì làm sao tôi sánh được mà đòi, ăn thì tiện đâu ăn đó, chứ cần chi? Anh đòi hỏi phải ngăn nắp, sạch sẽ; phải ăn mặc sao cho chững chạc chứ không váy ngắn áo dây,…Vậy là vợ chồng ngày mỗi lạnh tanh.

Những lúc ức anh ăn hiếp mình, tôi lại nghĩ anh không bỏ vợ đàng hoàng, anh chỉ gá với tôi qua ngày mà ghê gớm quá. Có thể không đi đường dài với nhau lâu dài được, nhưng mới nghĩ vậy thì tôi đã khóc ròng. Tôi yêu anh nhiều hơn anh yêu tôi đúng không anh Đức Trung? Yêu anh sao tôi không làm anh vui được? Tôi như mắc kẹt, con trai tôi chắc sẽ cười chê vì tôi có người chồng giỏi mà không biết giữ. Phải làm sao hả anh Đức Trung?

Bạn gái

bep nucBạn thân mến!

Phải nói ngay rằng bạn đã gặp một người rất tuyệt. Tuổi tác chưa cao, khoảng cách tương xứng, nhà cửa gần nhau và cái chính là nhiều phẩm chất tốt. Con trai bạn hài lòng vì quan hệ này là đúng, nó an tâm vì từ nay mẹ đã có bạn đời đáng tin cậy!

Nhưng xét sâu xa, quan hệ của hai bạn cũng nhiều mâu thuẫn lớn. Ở chỗ, anh ấy không ly dị vợ, hai người vẫn có cái gì đó thiếu sự chính danh. Nó khiến bạn bất an khi gần gũi mà cũng khiến bạn ấm ức khi bị anh ấy chê trách, càu nhàu. Bạn nên biết, phàm là nam hay nữ, một người ngăn nắp và căn cơ quá, tỉ mỉ quá, thường khó tính vô cùng.

Anh ấy là đàn ông, lại là đàn ông miền Bắc, ngăn nắp, sạch sẽ… “hành” bạn nhưng bạn lại rất yêu anh ấy. Thực ra, không yêu một người như vậy là dại nhưng sống được với họ cũng trần ai.

Bạn hỏi làm sao ư? Chỉ còn cách là điều chỉnh mình. Đàn bà hời hợt bếp núc thì không ông chồng nào yêu quý mãi được. Thuộc tính của hai giới là ai giỏi việc của giới ấy, ngược lại là trục trặc ngay. Bạn có cố gắng không, hay là thấy anh ấy giỏi rồi né ra, ỷ lại? Yêu là phải biết sống cho người mình yêu, tức là làm để cho người ấy vui, người ấy nể và người ấy hãnh diện về mình.

Có lẽ bạn sống không đàn ông lâu rồi nên không thể cơm nước ngon lành cho ai được nữa. Thói quen ở một mình là có thể bừa bộn, có thể không cần đúng bữa, có thể mâm cơm không cần nóng và đẹp, có thể quần áo theo ý thích… tóm lại đã buông xuôi, giờ xốc lại cũng cực kỳ khó khăn.

Hãy nói với anh ấy rằng anh cho em thời gian, rằng em đã quen xuề xòa, rằng em vụng, sẽ cố gắng sửa đổi. Bằng tâm tình để nhìn vào lòng nhau, thông cảm và xây đắp vì nhau. Chúc bạn thành công!

Anh Đức Trung

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang