Sống là xí xóa và nương tựa nhau!

Anh Đức Trung kính mến!

Là người trong ngành cao su nên tôi có theo dõi báo Cao su và hân hạnh được biết anh Đức Trung. Tôi biết đây sẽ là số báo đầu năm, phải nói chuyện vui, nhưng tôi lại làm phiền, nói chuyện không vui của mình, vì thế mong anh Đức Trung thông cảm mà tư vấn và chia sẻ cùng tôi.

Chuyện của tôi là vầy: Tôi và cô ấy về với nhau khi đã xế, xế chưa chiều, để hy vọng có cuộc sống tuổi già không đơn lẻ. Cô ấy góa chồng sớm, ở vậy nuôi con gái, lấy công việc làm vui và sống cũng nhờ công việc. Tôi cũng góa vợ, sau 30 năm ở vậy nuôi con, giờ 2 con đều đã trưởng thành, có gia đình riêng. Tôi gặp cô ấy là do mai mối của mấy cô em họ. Các em thấy tôi cảnh trống vắng, chúng vun vào.

Chúng tôi có hăm hở, giao hẹn, tôi có căn nhà nhỏ có vườn do nhiều năm tôi tích cóp được, cô ấy có nhà riêng với đứa con gái riêng, thử vừa chung vừa riêng một thời gian xem sao. Cũng tiện là hai nơi chỉ cách nhau có vài cây số, đi xe đạp được.

Rồi con gái của cô ấy cùng chồng ra riêng tạo điều kiện cho tôi về hẳn với mẹ nó. Vườn thổ cư của cô ấy thay bộ cánh mới khi có bàn tay của tôi, dưới mắt các cô em họ của tôi, đó là thiên đường. Rau sạch đủ thứ, không phải mua. Nhưng cuộc sống đâu chỉ có vậy. Lại một cô vợ luộm thuộm mà còn vụng về bếp núc nữa.

5 năm về với nhau, tôi vẫn là người đứng bếp, làm vườn, kiêm cả dọn dẹp cho vợ. Sao có những phụ nữ miệng nói yêu chồng mà không chịu nấu ăn, ngụy biện là không có năng khiếu, nấu mãi cũng không ngon. Rồi làm đâu vứt đó, về đến nhà thì giày dép 2 chiếc so le nguyên như bước chân, mũ, khăn ở salon, áo trong áo ngoài trên giường, quần trong quần ngoài máng đầy trong nhà tắm… Thật ngao ngán.

Tôi lại vừa làm vừa dọn. Nhưng sinh ra là đàn ông, có nhiều lúc cũng ao ước được vợ bưng mâm cơm ngon lên còn mình thì háo hức đi rửa tay để ngồi vào bàn chứ. Chưa bao giờ tôi được hưởng không khí đó, cả đời rồi. Chả lẽ vì vậy mà lại bỏ nhau nữa? Nhưng có đôi để làm gì?

NGƯỜI BẠN BUỒN

vo vungBạn thân mến!

Đời người có số phận không nhỉ, mà sao lại “chạy trời không khỏi nắng”? Một người đàn ông siêng năng quá tốt, thay vì đám đông bây giờ ham vui, bỏ bê nhà cửa vợ con. Mà phàm siêng năng thì rất ngăn nắp, cũng do siêng năng dọn dẹp mà ra. Từ bé đã ngăn nắp, khi đã có gia đình, không ông chồng ngăn nắp nào dễ tính cả. Càng lớn tuổi, cái sự khó ấy càng gia tăng.

Tôi cũng ngạc nhiên sao có những phụ nữ xem nấu ăn là cực hình. Nhưng nghĩ lại, nấu ăn ngon phải có tâm hồn, có tài, có trí tuệ nữa. Người có tài thì bữa ăn sẽ được vẽ duyên, phối tốt, bày biện hay. Và trí tuệ thể hiện ở tổng thể từ lúc đi chợ, mua gì, món gì, người nhà ăn và khách ăn, đối tượng khách ra sao, khách nước ngoài càng nên kỹ để sao cho bữa ăn mang lại hương vị của văn hóa vùng miền, trong văn hóa của quốc gia mình.

Các bà vợ lười và vụng sợ nhất tiếp khách. Nhưng họ không biết, bữa ăn của gia đình thôi cũng là lúc những thành viên ngồi bên nhau vui nhất, ấm nhất và có thể lâu nhất trong ngày. Vợ lười vợ vụng đầy ra, cũng như chồng luộm thuộm và bê tha đầy ra. Không hiểu sao lần thứ hai này mà anh bạn về sống mới phát hiện cô vợ được mai mối này có bản tính như vậy?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bạn kỹ tính quá nên bạn đành cam với cái số vợ vụng của mình thôi! Tâm lý con người, được cho ăn ngon và ở nhà sạch rồi họ ỷ lại. Chồng như thế nên nhất định vợ sẽ kém. Chỉ có con mới làm người mẹ thay đổi, bà mẹ sẽ giỏi bếp núc khi các con đòi hỏi. Ở đây người vợ hiện tại của anh bạn chỉ có một con, họ quen với nấu nướng qua loa, quen nhà cửa tuềnh toàng vậy rồi, bạn xuất hiện, ừ ông thích thì ông tự tay làm đi. Không còn có chuyện cải tạo, điều chỉnh gì được nữa…

Thực tình là tôi hoài nghi tình yêu của những đôi không xuất phát từ tình yêu. Bạn yêu người phụ nữ này nhiều không, câu trả lời là có yêu nhưng không sâu, nghĩ sống được và kỳ thực đã sống được. Vậy thì tiếp tục đi bạn, lẻ loi về già buồn lắm, chông chênh lắm? Sống là xí xóa và nương tựa nhau!

ANH ĐỨC TRUNG

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang