Ở nhà chống dịch, là thời gian chăm sóc và yêu thương nhau!

Anh Đức Trung kính mến!

Mặc dù chúng em chỉ ở phố huyện, nhưng việc chống dịch Covid 19 cũng vô cùng nghiêm túc. Và, trong những ngày ở nhà chống dịch, em vô cùng bức bách và khó chịu vô cùng.

Ở nhà cho yên, nhưng mà… khổ quá. Không có công lên việc xuống gì, nhưng lúc nào cũng muốn phát điên anh Đức Trung ơi. Tụi nhỏ mọi khi chơi xong xếp dọn đồ chơi đã thành nền nếp, nay chúng bảo: “Để đấy tụi con chơi nữa, xếp mất công lấy ra”. Thế là nhà như bãi chiến trường.

Ông chồng mới… chán, suốt ngày ôm máy tính. Ăn sáng, ăn trưa, tối khuya đi ngủ, chuyện gì cũng đợi gắt lên giục giã mới chịu. Hình như mọi người nghĩ ở nhà nghĩa là ì ra, không còn nền nếp gì nữa. Áo quần vắt thành ghế, giày dép vứt lăn lóc, nhưng chỉ mình em không chịu được, còn cả nhà… tỉnh bơ.

Đã thế chồng còn bảo: “Phải vậy em mới thấm, mới thông cảm cho các cô bảo mẫu, các giáo viên hằng ngày chăm lũ con em”. Chưa hết, anh vẫn cứ đi ra ngoài, bảo tập thể thao với nhóm bạn, còn cười em: “Làm gì mà sợ dữ?”.

Thật là khổ quá. Bao giờ trở lại ngày xưa? Em chỉ còn cách “trốn” vào những phim bộ Hàn quốc mới tạm thư giãn.

Không biết có cách gì ở nhà mà dễ thở hơn không? Kiểu này chưa hết dịch chắc em đã phát điên rồi đó.

EM GÁIhinh-anh-gia-dinh-dep035108078-1575010511428310591060

Em gái thân mến!

Anh Đức Trung cũng vừa đọc được một dòng trạng thái, của một người phụ nữ đăng trên facebook, về thời gian biểu của chị ta trong những ngày cách ly xã hội chống vi-rút corona: “Lịch làm việc trong một ngày: thức dậy ăn sáng, mắng chồng, mắng con. Ăn trưa, mắng con, mắng chồng. Tối, la chồng, mắng con!”.

Giờ đọc thư em gái, khiến tôi bật cười nhớ đến cái bảng “thời gian biểu” như trên. Và, hình như nhiều nhà như vậy, nên rất nhiều phụ nữ mới thích thú chia sẻ hàng loạt, cứ như đang khoái chí bảo nhau: “Xem nè, nhà nào chả thế, giống nhau quá mà!”.

Anh Đức Trung không nói về việc phụ nữ quán xuyến gia đình, phải mềm mỏng, phải biết sắp xếp phân công khoa học cho từng người, phải giữ không khí gia đình đầm ấm, này nọ… ai cũng biết rồi! Lâu nay, cứ sáng ra là mỗi người đều nhoáng nhoàng vội vã đi học, đi làm, chiều về lại vội vàng ăn, rồi lại đủ chuyện mà chả còn có thời gian dành cho nhau. Giờ cả ngày bên nhau, nhưng nhiều người chẳng thể nào chia sẻ việc nhà, mà lại chỉ “bắt” mình phụ nữ phục vụ, dồn nỗi lo cho mỗi một người, thì những người kia, xứng đáng để… “mắng” quá đi chứ.

Chắc em gái cũng đồng ý với anh Đức Trung, phải tập ghìm bớt những đòi hỏi cao của mọi ngày, coi đây là những ngày bất thường, cho con nó bừa một tý cũng là hợp lý. Nếu muốn ông xã làm việc nhà, đừng cau có, đừng “lôi ổng” vào đứng nghe “tuyên án khiển trách”, hãy bình tĩnh nhờ từng việc cụ thể. Đàn ông họ tư duy cụ thể chứ không thông cảm cơn cáu giận, mắng mỏ.

Muốn chồng ở nhà, sao không vui vẻ, hãy dí dỏm kể chuyện: “Yêu Tổ quốc yêu đồng bào – Đang ở chỗ nào ở yên chỗ đó… Thật thà khai báo, dũng cảm cách ly – rửa tay theo hướng dẫn ngành y…”. Chắc chồng sẽ cười và thấm tầm quan trọng việc “Tổ quốc cần bạn hãy… đứng im”. Đứng im đừng chạy lung tung, phá phách, gây khó cho chống dịch, và gây khó cho vợ phải mất công dọn dẹp nhà cửa…

Hãy cố biến những ngày ở nhà thành sự đoàn tụ ấm cúng, chăm sóc nhau, yêu thương nhau, vì cuộc đời này, đáng yêu, đáng quý biết bao phải không em?

Chúc em tạo dựng ra cái lịch yên ổn mà vui của gia đình trong mùa dịch.

ANH ĐỨC TRUNG

0
Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang