Không có tình cũng còn cái nghĩa!

Ảnh: Sưu tầm

Ảnh: Sưu tầm

Anh Đức Trung thân mến!

Chúng tôi sống ở một vùng quê, biết nhau đã lâu, nhưng khi lấy nhau lại do mai mối.

Anh từng có một đời vợ, hai con. Vì nhiều lý do mà hai vợ chồng ly hôn. Hai con ở với anh và rất ngoan. Anh làm chủ một doanh nghiệp tư nhân. Tuy làm ăn rất giỏi, nhưng cuộc sống anh buồn, anh như người bị trầm cảm, cửa nhà lạnh lẽo, u ám. Thấy thế, gia đình và con cái cứ nằn nì anh lấy vợ. Anh bảo anh không có thời gian cho chuyện yêu đương, tìm hiểu, nên cuối cùng tôi chính là người được giới thiệu cho anh.

Thật lòng mà nói, tôi không xứng với anh. Năm đó tôi đã 36 tuổi. Thế nhưng, tôi có công việc ổn định trong một công ty cao su, hơn nữa, tôi là người nội trợ giỏi, đảm đang, chân thật, chu đáo và hiền. Anh nói anh đồng ý lấy tôi cũng vì thế.

Vợ chồng tôi giờ đã có thêm hai cháu nhỏ. Các con anh đều đã trưởng thành. Chúng yêu quý tôi và tôi cũng luôn đối xử tốt với chúng. Tình yêu của anh dành cho các con rất lớn. Nhưng tôi cảm nhận rõ, anh vẫn chẳng có tình yêu cho tôi, tôi vẫn chỉ là một người sinh con và chăm sóc nhà cửa cho anh.

Đùng một cái, cách đây sáu tháng, anh có nhân tình. Cô ấy là một phụ nữ trung niên rất xinh đẹp, giỏi giang, thông minh. Tôi tình cờ phát hiện được vì thấy tin nhắn của hai người. Đến tận lúc này, tôi mới biết là tôi rất yêu anh. Tôi như phát điên phát rồ, tra hỏi khóc lóc, vật vã suốt cả tháng. Anh không thanh minh, chối cãi gì, chỉ nói cô ấy là người phù hợp với anh về mọi mặt, nhưng họ chỉ là tri âm tri kỷ của nhau. Anh chưa làm điều gì sai trái với tôi và gia đình.

Khi tôi dọa mang con về nhà ngoại và cấm anh gặp con, dọa sẽ công khai hết mọi chuyện với các con anh, gia đình, doanh nghiệp của anh cho anh mất mặt, anh sợ hãi và hứa với tôi sẽ cắt đứt mối quan hệ kia. Anh đã làm như lời hứa, nhưng trở lại trạng thái u uất, buồn khổ như cách đây 5 năm.

Tôi yêu và kính trọng anh. Tôi tin anh không bao giờ bỏ con cái và gia đình. Tôi tin anh cắt đứt hoàn toàn với cô ấy. Anh nhắn tin cho cô ấy: “Anh chia tay em vì anh biết không thể mang lại hạnh phúc cho em”. Câu ấy làm tôi đau nhói. Anh chia tay vì người ta chứ không phải vì tôi hay gia đình. Tôi không còn bình yên, thanh thản, hạnh phúc như trước nữa. Tôi phải làm sao đây, thưa anh Đức Trung?

EM GÁI

Bạn gái thân mến!

Đọc thư bạn nhiều lần, tôi thật sự cảm thấy ngậm ngùi, thương bạn. Đời hóa ra có lúc ta tưởng ta có tất cả, thế mà thật ra lại như chẳng có gì. Đó là cảm xúc của bạn lúc này, tôi hiểu.

Hoàn cảnh của bạn thật éo le. Chồng bạn là một người đáng để cho những người phụ nữ khác mơ ước, thế nhưng anh ấy lại không phải “của bạn” hoàn toàn như bạn muốn. Thậm chí có vẻ như bạn đang có “một cái xác mà không có hồn”, như bạn cảm nhận và khiến bạn đau lòng.

Khuyên bạn điều gì lúc này cũng thật khó, vì chỉ có thể là chia sẻ chứ không thể có lời khuyên lý trí. Chỉ mong bạn nghĩ thế này: Không ai có thể có mọi thứ trong cuộc đời, anh ấy cũng vậy, cả bạn cũng vậy. Ai rồi cũng phải có lúc lựa chọn cái gì cần, cái gì buông. Anh ấy đã lựa chọn bạn và các con. Lựa chọn một cách trung thực, thẳng thắn và rất “đáng mặt đàn ông”. Bạn vẫn luôn là người may mắn, hạnh phúc, vì bạn chính là lựa chọn của anh ấy.

Việc anh ấy cần làm và làm đúng, anh ấy đã làm. Còn việc của bạn bây giờ là hãy buông bỏ những   tủi hờn, ghen tuông để tập trung chăm sóc các con, chăm sóc gia đình, chăm sóc anh ấy.

Sống với nhau lâu, hiểu nhau, bao dung cho nhau, tha thứ cho nhau và thương nhau thật nhiều. Thương chứ không phải yêu – sẽ thành cái nghĩa. Cái nghĩa đôi khi ở những người biết nghĩ, mạnh hơn cái tình nhiều lắm bạn nha. Chúc bạn bình an.

ANH ĐỨC TRUNG

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang