Hãy để năng khiếu của con phát triển

Ảnh sưu tầm

Ảnh sưu tầm

Anh Đức Trung kính mến!

Hai vợ chồng em trước đây cùng làm trong một công ty cao su. Sau vì khó khăn, và cũng vì chồng em là con trưởng phải lo chu cấp phần lớn cho mẹ góa sớm và cô em gái đang sống ở quê, nên chồng em ra ngoài lập một doanh nghiệp nhỏ, ban đầu cũng vất vả nhưng giờ anh cũng vững rồi. Em vẫn làm trong công ty cao su, thu nhập cũng đủ để chi tiêu các thứ linh tinh cho gia đình nhỏ.

Thưa anh Đức Trung! Vợ chồng em có hai đứa con, và, thật tuyệt vời khi có nếp có tẻ! Nhưng không biết nguồn gen nào mà con gái lớn của em rất có năng khiếu vẽ anh ạ. Cháu mê bút màu từ năm 3 tuổi, vào tiểu học đã đòi vẽ lên toan, lên dầu. Tường nhà la liệt tranh của cháu. Tranh tặng ông bà ngoại, bà nội. Tranh tặng thầy cô ngày 20 tháng 11, ngày Tết. Không phải con hát mẹ khen hay nhưng em yêu tranh của con gái mình và em tự hào về con.

Nhưng anh Đức Trung biết không, lên Trung học cơ sở, áp lực học hành, cháu nó bắt đầu xao lãng. Chồng của em vốn không biết gì về tranh, cũng không thiết cho con vẽ vời, đắc ý nói: “Thấy chưa, đã bảo mà, trẻ con bóc xóc thôi, họa sĩ nữa làm gì ăn, suốt ngày bôi trét, nghệ sĩ nửa mùa, gia đình chông chênh, danh tiếng hão”. Toàn là những gáo nước lạnh dội xuống đầu con gái.

Thực sự con gái em không có thời gian cho cọ và màu nữa. Nhưng em cứ thấy con nó đúng là họa sĩ từ cách nghĩ, cách phối quần áo, cách đi cách đứng. Năm nay cháu vào lớp 10. Đã đến lúc hướng nghiệp cho con rồi. Vợ chồng cãi nhau suốt. Chồng bảo phải kế toán, con trai nữa sẽ cho đi tin học. Em không tin con của em có đủ cẩn thận và đam mê với nghề gắn bó với những con số.

Em muốn chồng em được đọc lá thư tư vấn của anh Đức Trung. Để con gái em được định hướng và có lối rẽ bước ngoặt cuộc đời khi vào đại học. Hy vọng anh Đức Trung giúp em. Em cảm ơn nhiều!

EM GÁI

 

Em gái thân mến!

Có lẽ em cũng đã từng biết, có những gia đình vùng sâu vùng xa, cha mẹ là nông dân chính hiệu, nhưng con của họ cực kỳ giỏi toán; rất có năng khiếu ngoại ngữ. Đặc biệt hơn, từ rất nhỏ đã có tài làm thơ, có tài âm nhạc, có tài viết văn, có tài hội họa… Phải nói rằng, những người như vậy thường được gọi là thiên tư đặc biệt. Những người như vậy, được trời phú cho tài năng!

Con gái của em có năng khiếu và có đam mê hội họa. Ở các nước văn minh, ngay tiểu học, người ta đã xem xét năng khiếu của từng đứa trẻ để cổ súy, vun đắp và định hướng. Tài năng bao giờ cũng là của hiếm. Gia đình mà không biết ghi nhận và trân trọng thì trẻ sẽ không phát triển tài năng được?

Sao vợ chồng em không tranh luận rằng, ai cũng có thể làm kế toán làm tin học, nhưng không phải ai cũng thành họa sĩ được!?

Trong mắt người Việt mình thì văn nghệ sĩ là nghèo. Đúng, văn nghệ sĩ hay nghèo. Vì họ không có năng lực làm kinh tế, họ xa lánh bon chen trục lợi, họ gìn giữ thiên lương trong sáng để viết, để vẽ, để sáng tác.

Nhưng họ có cốt cách sang, sự sang ở đây là sự lương thiện, hay ưu thời mẫn thế, hay chiêm nghiệm. Họ cô đơn ngay trong gia tộc hay gia đình của mình, vì họ luôn tạo ra ốc đảo để nuôi ý tưởng, để làm việc, để thỏa mãn đam mê, để thực hiện khát vọng, để xây dựng sự nghiệp và cống hiến.

Vợ chồng em hãy “đấu” nhau cho vỡ ra mọi nhẽ. Và hãy cho con đi học Đại học Mỹ thuật. Trong 7 ngành nghệ thuật thì Âm nhạc và Hội họa là phải học trường lớp chính quy chứ không chỉ căn cứ vào năng khiếu. Em biết không, họa sĩ mỹ thuật công nghiệp bây giờ giàu lắm, riêng tiểu ngành ấy cũng đã khối việc thú vị để kiếm sống và thành danh rồi. Chỉ sợ không đủ tài!

Và, vợ chồng em hãy hỏi con gái, nếu cháu muốn theo đuổi nghề vẽ thì nhất định phải cho cháu đi học, kẻo thui chột một tài năng, kẻo phí một con người.

ANH ĐỨC TRUNG

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang