Hãy buông bỏ, để con tự vươn lên

Anh Đức Trung thân mến!

Tôi và chồng tôi hiện là cán bộ hưu trí, nhà có vườn thổ cư, ven đô thị. Chúng tôi có ba đứa con hai trai một gái. Con trai đầu của chúng tôi học trung cấp lâm nghiệp, nhờ cậu ruột giúp đỡ nó đã tìm được việc và cũng đã có người yêu. Đứa con trai út thì làm công nhân nhà máy chế biến, cũng tạm ổn. Điều khiến tôi viết lá thư buồn phiền này lại từ đứa con gái duy nhất của chúng tôi. Khi nó lên thành phố học, chồng tôi đã không muốn, nói nó chỉ cần trung cấp là sống được. Nhưng tôi không muốn nó gắn bó ở quê, nên kiên quyết chiều theo nó. Nuôi một đứa con đi học ở thành phố, tốn kém vô cùng. Tiền hưu của vợ chồng tôi không đủ cho nó ăn học.

Chồng tôi càm ràm suốt. Nó chọn ngành tin học, lại một bước sai lầm nữa của cả tôi. Chật vật 4 năm, một đống tiền, thử việc ở thành phố mấy năm, cuối cùng yêu một cậu, cũng người nhà quê, làm thuê ở phố, rồi bụng bầu, về với mẹ đẻ. Không đến nỗi cưới chạy vì người ta yêu thật và muốn lấy thật. Nhưng vì nhà họ nghèo, chả ruộng đất gì, chúng tôi đành cho rể về sống với mình. Đến bây giờ tôi càng thấm thía câu “dâu là con rể là khách”. Chúng tôi cắt cho con gái một góc mặt đường, hỗ trợ tiền xây ki-ốt và nhà cấp bốn để chúng ổn định cuộc sống.

Vừa ôm con vừa buôn bán đắp đổi, chồng còn chạy xe ôm, có thiếu thốn gì cũng đã ở trong vòng tay cha mẹ bọc lót, ai là vợ chồng trẻ cũng nằm mơ cảnh này. Nhưng không ngờ đứa hỗn hào với tôi lại là con gái chứ không phải con rể. Bà con gia tộc kêu nó được đằng chân lân đằng đầu. Nó muốn gì nữa, ai chả phải nuôi con, gì cũng đến tay mẹ hết rồi, nó nằm chờ sung rụng sao? Một đứa vừa hai tuổi, chưa đi mẫu giáo đã cấn thai đứa nữa. Hai đứa con lần lượt quá dày, tôi đi chân không bén đất, khổ còn hơn hồi mình ôm ba đứa con. Thế mà con tôi còn chưa hài lòng. Sao tôi bất hạnh thế không biết. Nó hỗn hào đến mức chồng tôi giận không bước vào nhà của chúng nó nữa. Chả lẽ con ở lù lù đó mà tôi lại từ con? Thiên hạ chê cười, ích gì phải không anh Đức Trung?

Người bất hạnhcha-me-va-con-cai  

Chị thân mến!

Thật tình tôi không hiểu sao con gái một, được bố mẹ cho ăn học hơn anh và em trai, lại còn bọc lót từ chân đến đầu như thế mà lại hư hốt, hỗn hào? Chỉ một cách lý giải mà tôi nghĩ, chị sẽ không chấp nhận nếu tôi nói thẳng ra. Theo tôi, con gái nên gả đi, vì nó có nhà chồng nó, có chồng để cả hai vun vén nên một gia đình nhỏ.

Chị quá xót con, chị nói quê chồng nó nghèo, chị bê nó về bên mình để bù đắp. Chắc gì nó yêu quê, chắc gì nó hài lòng khi chị lập trình cho nó như vậy và chắc gì nó biết ơn? Là một đứa chọn sai ngành học, lại không chen chân nổi ở thành phố, một đứa con gái gần như phải cưới chạy, chị thấy mình thành công hay đã thất bại một phần bởi nó? Nó bất đắc chí và biết đâu, đã âm thầm đổ thừa mẹ. Một đứa tầm phào, khi ra đời, đụng đâu thất bại đó thì nhất định bố mẹ phải lãnh đủ khi nó áp về sát sạt như vậy. Cái ngữ ấy chúa đổ thừa và càng đổ thừa thì càng không mót ra ăn.

Chị có lẽ đã thất bại từ khi nó còn nhỏ, con gái ở quê mà mẹ lại chăm bẵm cho mọi thứ từ lâu rồi. Như chồng chị, con hư con hỗn thì từ vậy. Chị biết không, đứa con nào bao cấp từ nhỏ, lớn cũng ỷ lại mà đã vậy là ích kỷ. Hãy cương quyết, nhà ai nấy ở, con ai nấy chăm, dám sinh thì dám gánh, đừng xót ruột thử xem nó làm gì con nó nào! Gã rể dù không ra mặt nhưng nếu là đứa biết điều thì chị sẽ thấy được an ủi, gì chứ vợ hỗn với mẹ đẻ dễ xử hơn với mẹ chồng chứ, đúng không? Nó cay đắng vì nó tay trắng với hai con nhỏ. Kệ nó, đó là khả năng tầm thường và cả thiếu đức của nó nữa. Chị bỏ đi, cắt hẳn cho chúng khoảnh đất làm hàng rào, tự chúng vươn lên nếu chúng vươn được. Coi chừng vợ chồng bỏ nhau vì gia cảnh, khi ấy chị lại ôm cả con cả cháu, hết cả tuổi già.

 Anh Đức Trung  

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang