Đừng quá tự ti!

Chú Đức Trung kính mến!

Vào năm thứ hai Đại học Nông nghiệp cháu và M. yêu nhau. Cháu cùng tỉnh với M., nhưng khác huyện. Con gái 20 yêu thì không sao nhưng M. luôn băn khoăn, con trai mới 20 yêu là để đó thôi chứ tính toán gì, quá sớm mà! Vì vậy mà đến năm thứ tư, sắp ra trường, M. mới đưa cháu về nhà anh.

M. là con trai út, trên anh có hai chị nữa. Ấn tượng đầu tiên của cháu với nhà M. là một gia đình truyền thống có vườn xưa, nhà cổ. Ba của anh ấy như một ông thầy đồ xưa, nói năng mực thước, nghiêm cẩn. Còn má anh ấy thì ngăn nắp, kỹ càng, khuôn phép. Bữa đó cũng có hai chị của M. về chơi chắc để xem mặt cháu. Cả hai chị đều ở trên thị xã, một chị đi làm việc, một chị ở nhà nội trợ. Cả hai chị đều đẹp mà cũng dễ gần, dễ thương.

Là con trai út, gia đình lại có điều kiện nên M. rất được cưng. Cả thời đại học M. không bao giờ phải đi làm thêm, trong khi cháu thì chạy hết quán này đến quán khác kiếm tiền tự lo chuyện ăn ở sinh hoạt của mình, ba má chỉ phải cho tiền đóng học phí thôi.

Cháu thấy tủi cho mình. Nhà cháu còn thua cái bếp của nhà người ta. Ba má quanh năm đầu tắt mặt tối vất vả cực khổ, mà luôn thiếu hụt. Bếp còn nấu củi xen với bếp gas, bữa ăn toàn rau là rau. Cháu lo hơn nữa là mình chị đầu lòng, dưới cháu còn tới ba đứa em trai, ba má lo cho bầy con ăn học không biết bao giờ mới cất nổi nhà tường. Cái phòng tắm với cái toa-lét cho ra hồn còn chưa có thì nói chi.

Cháu suy nghĩ hoài và quyết định tự rút lui. Cháu đã về huyện nhà của mình, chờ việc một năm và rồi cũng có việc. Cháu ở thị trấn của huyện, nhà trọ, lầm lũi tằn tiện để còn phụ giúp ba má. Cháu không liên lạc với M. nữa, cháu nghe mấy đứa bạn gái của cháu nói anh ấy được học bổng, sắp đi học ở nước ngoài. Cháu đã linh cảm đúng, M. không bịn rịn gì lắm, anh ấy không đi tìm cháu…

Cháu đã khóc rất nhiều không phải vì tiếc hay nhớ mà thấy mối tình đầu nó sâu nặng hơn cháu tưởng. Nhiều lúc cháu choàng tỉnh trong đêm và thấy mình khóc từ bao giờ, ướt cả gối. Cháu đinh ninh chắc cháu sẽ không yêu ai nữa, hoặc là sẽ “ở vậy” một thời gian dài nhìn nước chảy qua cầu thôi. Như vậy có đúng không thưa chú Đức Trung?

Cháu gái Tây Nguyên

tu tiCháu gái thương mến!

Mối tình đầu nó sâu nặng lắm cháu ạ! Tình yêu thưở học trò thường mong manh dễ vỡ! Yêu nhau trong thời đại học thì rất nhiều đôi sống được tới già với hôn nhân bền vững.

Tình đầu của cháu thật cảm động và đẹp đẽ. Nhưng tình yêu không có lỗi, nhất là cháu, cháu đâu có lỗi gì, mà nói M. phụ tình cháu cũng không đúng, M. chỉ dừng lại khi sự học của cậu ấy còn dài, thế thôi. Và, hoàn cảnh của gia đình cháu cũng chẳng hề có lỗi gì với tình yêu của các cháu, cháu đừng tự ti làm gì!

Cảm nắng, coi như cháu đã cảm nắng hơi bị lâu. Đừng quá mặc cảm. Các cháu có đi quá giới hạn như mọi sinh viên thời nay cũng đâu mất mát gì. Hãy quan niệm lấy là được, được cho nhau, tận hưởng sự thanh tân, người con trai không có tội khi cho rằng anh ta đã lấy đi của mình. Có dâng thì người ta mới lấy chứ họ có cướp đâu. Trong chuyện này, con gái nơi thôn quê như cháu là băn khoăn lắm đó, cái ngàn vàng, đời con gái, xem ra những từ ấy nó quá xưa, quá lạc hậu rồi.

Nhưng mà vẫn tiếc nhớ vì cái người nhất định là đầu tiên ấy. Cứ tiếc và nhớ nhưng đừng quá tự ti mặc cảm đến mức co mình lại như một con cuốn chiếu. Hãy để thời gian làm cái việc thiêng liêng là đẩy con người bước đi với quá khứ trên ba lô, quá khứ ấy là quá khứ đẹp của cháu, ánh sáng về một cuộc tình thanh tân, một gia đình văn hóa đẳng cấp miệt vườn và một chàng trai bay vút đi tận chân trời.

Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ đáng bực mình khi quá tự ti về bản thân mình. Cháu đã có việc, cháu có hiếu, cháu cố gắng từ lâu rồi, cháu hãy vui và hãy tin cuộc sống sẽ mỉm cười với mình, cháu nha!

Chú Đức Trung

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang