Đã đến lúc bạn nên sống cho mình!

Anh Đức Trung thân mến!

Tôi có một câu chuyện vợ chồng tế nhị, chẳng biết tâm sự cùng ai. Rồi cũng ngại nói chuyện trực tiếp, nên tôi tin anh Đức Trung và nhờ anh tư vấn.

Vợ tôi nhỏ hơn tôi 10 tuổi. Chúng tôi có 3 mặt con, trai đầu và 2 gái. Các cháu đều đã có công việc. Giờ nhà chỉ còn hai vợ chồng. Kinh tế gia đình cũng tạm ổn.

Chuyện thế này: Vợ tôi từng được lãnh đạo để mắt, hứa hẹn cho đi học lớp này lớp kia, để cất nhắc. Trong thời gian đi học cô ấy không giữ được mình với một người học chung. Chuyện này rất nhiều người biết.

Tôi hiểu lẽ đời, hiểu cơn say nắng khi con người ta xa nhà, xa chồng con hai năm trời để học hành tiến thân. Hơn nữa cũng vì các con. Tôi tha thứ.

Chuyện của vợ tôi cũng như những suy nghĩ của tôi, các con không biết cả. Chỉ thấy ba má ít nói hẳn đi, thi thoảng ba nằm riêng để đèn rất khuya đọc sách hay làm việc nọ việc kia. Nhờ sự yên ắng đó mà các con tôi lớn lên, trưởng thành. Bây giờ lúc chúng tôi đối diện sự thật, con cái không làm tác nhân nữa.

Tôi lắng nghe tâm tư, cuộc sống, thời gian còn lại của mình tôi một ý định. Không phải tôi trả thù gì đâu. Chỉ là tôi muốn giải phóng tôi, đi đây đó, làm ăn với bạn bè. Thú thật là tôi không quên gì cả, mỗi khi vợ chuẩn bị đi làm, quần áo phấn son, nghe điện thoại anh nầy anh kia, xe công đưa đón, tôi muốn lộn ruột. Tôi xin nghỉ hưu trước tuổi rồi. Tôi có quá đáng không, tôi có làm được điều tôi nghĩ và tôi muốn không, tôi nên như thế nào đây anh Đức Trung?

Người bạn buồnkhong-cat-bao-quy-dau-co-sao-khong_qiae

Bạn thân mến!

Trước hết tôi rất phục bạn vì đã “dám” vì các con mà bỏ qua việc tày đình đó. Nhiều người nói  đàn ông khó tha thứ, tôi biết một vài người bạn cũng đã từng tha thứ và họ tha thứ cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.

Vì sao đàn ông khó tha thứ? Là vì họ nghĩ đàn bà phải có yêu mới cho người ta ngủ với mình. Đúng vậy. Đàn bà không ham của lạ như đàn ông, ít nhất cũng say mê nhau chút thì mới gật đầu…  Tôi hiểu, nỗi uất ức của bạn vì sao vợ hai lòng, vì sao cô ta coi thường chồng con, nhưng cũng hiểu nỗi ngậm ngùi rất con người ở bạn.

Tôi nghĩ bạn là người quá sâu sắc. Kỹ tính và nghiêm khắc nữa. Bạn đã cắn răng cho cửa nhà yên ắng và con cái trưởng thành. Đêm với bạn thật là dài, người đàn ông “bị hại” ngổn ngang tâm tư, xã hội việc ấy vẫn thường diễn ra, làm tổn hại biết bao gia đình. Bạn đã vượt qua, đã mất cả tuổi trung niên chín chắn cho ưu tư và giờ bạn thở phào, cất được gánh lo âu con cái. Tôi vô cùng thông cảm với bạn.

Tôi cho rằng, bạn cứ xa nhà đi làm ăn với các bạn, nhưng đừng muốn một phiên tòa. Các con rồi  sẽ có gia đình, bạn có thông gia, cháu nội và cháu ngoại sẽ khiến bạn chạnh lòng nghĩ lại, và sẽ hối tiếc nếu cha mẹ bỏ nhau. Còn nếu bạn đã tìm và thấy ai đó xứng đáng hơn rồi, thì cứ thử dấn lên. Thử thôi nhé, vì bạn một bề con 3 đứa, người ấy quá lứa lỡ thì thì tính khí khó chịu, còn như cũng con riêng một bề, nặng gánh lắm bạn ơi.

Bạn không cho biết từ khi đó đến nay vợ bạn ra sao, tốt hơn, thực sự thành tâm với cái lỗi ấy hay  là nhơn nhơn đi sớm về tối? Thôi thì, đã đến lúc bạn nên sống cho mình, chân trời góc bể, vui bạn vui bè và không quên trách nhiệm làm cha với 3 con là được.

Anh Đức Trung

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang