Nếu sống chết vì nhau thì không sợ gì cả!

Chú Đức Trung kính mến!

Thưa chú Đức Trung, cháu đang có một chuyện tình cảm rất phức tạp, cháu muốn chú tư vấn cho cháu!

Năm 23 tuổi, học xong cao đẳng, ba má bắt cháu lấy chồng. Chồng hơn cháu 10 tuổi, nghề nghiệp hấp dẫn, gia đình bề thế. Cháu sanh liên tục hai đứa con, ở nhà nuôi con, chồng biến cháu thành đứa ăn sẵn.

Nhưng cuộc đời không như mình mong muốn. Trong một chuyến đi công tác xa, tai nạn giao thông xảy ra, chồng cháu dù đã được cứu chữa nhưng không qua khỏi, thế là vợ góa con côi. Một mình hai con nhỏ, cháu ngất lên ngất xuống cũng vì thương chồng và cũng vì biết mình sẽ ra đời sao đây khi không biết làm gì ra tiền.

Chồng mất cũng khiến những kẻ nợ tiền anh mất tăm luôn. Cháu không biết tí gì về tiền bạc của chổng. Nhà chồng cũng không còn đoái hoài đến cháu, họ bảo họ mất con, cháu còn trẻ rồi thì cũng phải lấy chồng, làm vợ con nhà khác!

Vì tự ái, và cũng nhờ có cậu em trai cháu giúp đỡ, cháu đã lăn ra làm, việc gì cũng làm miễn có tiền. Bây giờ thì cháu vững rồi, cũng có tí bất động sản, có người giúp việc, con ngoan, học giỏi. Duy con tim cháu thì không cảm xúc gì nữa.

Nhưng cuộc đời lại không như thế! Chuyện là, trước khi lấy chồng, cháu đã có một người bạn trai cùng trang lứa, cùng quê, và đã có “những năm tháng tuổi thơ dữ dội”. Biết cháu lấy chồng, anh ấy theo gia đình chuyển đi, từ đó chúng cháu mất dấu nhau.

Từ đầu năm nay, anh ấy xuất hiện. Anh bảo đi tìm lại dấu xưa, trong cuộc họp thời chíp hôi với nhau. Anh ta bây giờ cũng đã hai con, vợ anh ta cùng làm công ty, trông anh sáng sủa nhưng buồn buồn. Biết cháu góa đã lâu, anh không giữ gìn nữa, anh bảo anh vẫn lưu giữ hình ảnh cháu trong lòng, đinh ninh sẽ có ngày gặp lại.

Cháu đã có lỗi khi không dừng lại ở giới hạn bạn bè. Có lẽ anh mới chính là người cháu chờ đợi. Chuyện gì đến đã đến, chắc chú Đức Trung cũng hình dung được. Anh bảo anh và vợ như nước với lửa, như chó với mèo, vợ anh ta đến công ty chỉ là để kiểm soát anh. Anh muốn ly dị nhưng con gái út mới lớp 8, nên chưa thể. Cháu sợ bị đánh ghen, sợ bị dư luận, sợ bị con cái trách cứ. Làm sao bình tâm mà yêu nhau dù là yêu trong bóng tối? Chú Đức Trung cho cháu lời khuyên nha. Cháu cảm ơn chú!

Cháu gái

yeu nhauCháu thân mến!

Chuyện cháu và anh ta đến với nhau không phải ngẫu nhiên. Cháu lấy chồng do cha mẹ sắp đặt và rồi góa chồng. Còn anh ta gặp lại cháu trong tình cảnh vợ chồng “cơm chẳng lành canh không ngọt” lâu rồi. Nếu cháu không góa, chắc gì cháu có mặt ở cuộc họp mặt thời chíp hôi ấy? Vì vậy, nghĩ rằng cháu và anh ta là tiền định cũng đúng, mà nghĩ rằng đàn ông đàn bà, có những phút giây không đặng đừng được cũng không sai.

Nhưng dù gì thì cháu cũng là người thứ ba trong cuộc hôn nhân bên bờ vực của người ấy, nên không thể thanh thản được. Nếu anh ta sống trong bi kịch gia đình thì anh ta phải tự giải phóng mình, và đó là điều tiên quyết. Anh ta không làm nghĩa là vợ chồng họ còn sống được với nhau, hoặc là anh ta vướng tình cảm quá lớn với các con, hoặc đơn giản hơn, họ vướng tài sản. Có rất nhiều người đàn ông ngoại tình với lý do chính đáng là vợ không ra gì, nhưng để bỏ một người đàn bà không ra gì, không dễ. Ấy là lòng trắc ẩn của họ, những bài toán cuộc đời của họ, cái nóc nhà của các con họ.

Mình là phụ nữ vai người thứ ba, mình phải bình tâm và thấu đáo. Phản ứng của vợ anh ta có thể khốc liệt, có thể ôn hòa, nhưng thường là thấy mất sở hữu, thấy nguy cơ tan vỡ gia đình nên chống phá kịch liệt. Thời điểm này là thử thách cháu và anh ta yêu nhau thật hay chỉ ong bướm chớm chơi. Nếu sống chết vì nhau thì không sợ gì cả.

Cháu nên lẳng lặng tìm hiểu xem cuộc sống gia đình họ thế nào. Biết bao người đã dừng lại ở giới hạn tình yêu thoáng qua và đó là kỷ niệm đẹp nhất, bồi hồi nhất trong đời. Chúc cháu thành công!

Chú Đức Trung

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang