Bắt con, ép vợ ly hôn và chia tài sản

Anh Đức Trung thân mến!

Em năm nay 32 tuổi, có 2 con, bé gái 8 tuổi, bé trai 4 tuổi. Từ trước tới nay kinh tế gia đình của chúng em đều do một tay em gánh vác. Chồng em đi làm kiếm được chút ít nhưng chỉ đủ chi cho bản thân, chưa bao giờ đưa một đồng nào để em lo con cái.

Năm 2014, chồng em quyết định đi làm ăn xa. Ban đầu, vợ chồng em vẫn thường xuyên liên lạc với nhau qua điện thoại. Ngoài ra, cứ vài tháng anh ấy lại về thăm nhà một lần. Nhưng chỉ được khoảng nửa năm, sau đó chồng em quen một người phụ nữ khác. Em biết nhưng cho qua bởi lúc đó các con của em (nhất là cháu thứ 2) còn quá nhỏ.

Thời gian gần đây người tình của chồng em thúc giục anh về nhà bỏ vợ. Chồng em cũng đã đưa đơn xin ly hôn. Em muốn nói với anh ta hãy bình tĩnh chờ cho các con lớn thêm hoặc nếu như muốn ly dị ngay thì phải đồng ý nhường lại nhà để cho các con em có chỗ ở. Tuy nhiên, chồng em không chịu. Từ đó, mỗi lần trở về anh ta đều quát tháo, đánh đập ba mẹ con em.

Đỉnh điểm, hơn chục ngày trước đây, chồng em trở về bắt con trai em đưa đi cho đến giờ vẫn không trả lại. Con em mới 4 tuổi, chưa từng sống xa mẹ. Hơn nữa, chồng em và người đàn bà kia cũng sẽ không chăm sóc được cho thằng bé.

Em đã tới cơ quan công an để trình báo nhưng người ta nói không giải quyết được bởi hiện tại vợ chồng em chưa ly hôn, chồng em đón con theo nhưng cũng không có dấu hiệu hành hung, đánh đập hay cố ý gây thương tích. Cho nên họ khuyên em hãy cố gắng giải quyết trên góc độ gia đình. Chồng em thì vẫn một mực ép em phải ly hôn, chia tài sản thì mới trả lại con cho em nuôi. Em đau khổ quá. Xin cho em lời khuyên.

EM GÁIpn

Em gái thân mến!

Làm mẹ ai cũng mong những điều tốt đẹp nhất cho con. Tuy nhiên, điều mà lũ trẻ cần không chỉ là một gia đình với đủ đầy các chức danh ông, bà, bố, mẹ… Trên thực tế, điều các con cần là tình cảm, sự quan tâm, chăm sóc, yêu thương.

Phải nói ngay, chồng em là một người đàn ông vô tích sự với gia đình. Anh ta không chăm lo gì cho vợ con cả trên phương diện tinh thần lẫn vật chất. Không những thế, anh ta còn phản bội một cách trắng trợn và không từ thủ đoạn (chửi mắng, đánh đập, uy hiếp) miễn là đạt được mục đích ly hôn và tranh giành tài sản với vợ con. Việc em cố gắng giữ một người đàn ông với nhân cách, đạo đức như thế ở bên các con, để chúng có một người bố trên danh nghĩa chưa chắc đã là điều tốt.

Nếu như từ trước tới nay em vẫn là một người đàn bà chủ động, có đủ thực lực để tự mình nuôi nấng, dạy bảo các con, thế thì hãy buông tay người chồng ấy. Em không cần phải trốn tránh hay cầu xin chồng khi anh ta đã phản bội và không muốn quay lại. Thay vào đó, hãy chuẩn bị thật kỹ về tâm lý, kinh tế để sẵn sàng cho biến động cuộc đời này. Hãy chuẩn bị thật tốt để việc ly hôn không gây ảnh hưởng quá tiêu cực đến bản thân và các con của em.

Đối với vấn đề phân chia tài sản, mọi tài sản có giá trị sẽ đều được tòa chia đôi. Tuy nhiên, em có thể thỏa thuận riêng, yêu cầu chồng nhường cho mình quyền nuôi hai đứa trẻ. Thực ra, con cái mới chính là tài sản, là trái tim của người mẹ, mọi thứ vật chất khác chỉ cần có sức khỏe rồi sẽ lại làm ra.

Chúc em có đầy đủ sự tự tin để vượt qua khó khăn này!

Anh Đức Trung

Ý kiến của bạn

Please enter your name

Bắt buộc phải có tên

Please enter a valid email address

Bắt buộc phải có địa chỉ email

Please enter your message

Về đầu trang